[Verse 1] Trong căn nhà nhỏ Nơi ta gọi là nhà Có tiếng cười vui Có bóng hình mẹ cha Nhưng sao đêm nay Tiếng quát tháo vang xa Nước mắt rơi nhanh Trên khuôn mặt nhạt nhòa Bàn tay ấy Vốn để nắm lấy ta Sao hóa ra Lại làm tim vỡ nát
[Chorus] Bàn tay đáng ra ôm lấy Sao lại thành cơn đau này Một tiếng khóc tan trong gối Ai nghe thấy Hay rồi cũng thôi Nếu mai thức dậy không sợ Liệu ta có dám mơ thêm một lần Về một mái nhà Chỉ toàn tiếng cười trong veo
[Verse 2] Góc tường ngày xưa Vẽ nguệch ngoạc tên nhau Giờ in vệt xanh Của những lần bầm sâu Đêm trôi thật lâu Đếm tiếng kim quay đầu Chỉ mong giật mình Là mơ thôi Chứ đâu Bàn tay ấy Run lên sau cơn say Ta chẳng biết Tha thứ hay buông tay
[Chorus] Bàn tay đáng ra ôm lấy Sao lại thành cơn đau này Một tiếng khóc tan trong gối Ai nghe thấy Hay rồi cũng thôi Nếu mai thức dậy không sợ Liệu ta có dám mơ thêm một lần Về một mái nhà Chỉ toàn tiếng cười trong veo
[Bridge] Có những vết thương không ai thấy Chỉ lớn dần theo từng ngày Nếu như một lần Người lắng nghe thay vì trách Biết đâu gia đình mình Vẫn là nơi để quay về
[Chorus] Bàn tay đáng ra ôm lấy Xin một lần yên bình này Để tiếng khóc tan trong gió Không vương nữa trên đôi mắt thơ Nếu mai thức dậy bớt sợ Ta sẽ lại dám mơ thêm một lần Về một mái nhà Chỉ toàn tiếng cười trong veo
Style de musique
Warm acoustic ballad with male vocals; close-mic guitar and soft piano under the verses, subtle string swell in the chorus. Intimate, storytelling delivery that grows from fragile to powerful. Light percussion enters on the second chorus, with gentle backing harmonies lifting the hook.