Paroles
Giữa đồi hoang lạnh buốt gió,
Em gọi tên anh trong sương mờ phai.
Bàn tay em, đã vươn qua hai kiếp,
Mà chẳng bao giờ chạm được hình hài.
Anh đứng đó, bóng dài trong đêm,
Như vết thương không bao giờ khép lại.
Lời yêu xưa, hóa thành tro bụi,
Nhưng ngọn lửa còn thiêu cháy cả bầu trời.
Em đi mất, mang theo trái tim,
Để lại anh cùng cơn bão vô tri.
Anh hóa đá, giữa miền gió dữ,
Nhưng trái tim thì vẫn khóc vì em.
Người ta nói tình yêu chia lìa
Sẽ úa tàn theo năm tháng phai mờ,
Nhưng anh biết, giữa trời âm u ấy,
Chỉ cần gọi tên em, linh hồn lại đỏ lửa.
Anh gọi em trong cơn gió hú,
Giữa hoang tàn và trời vỡ làm đôi.
Dù hai thế giới chẳng còn chung lối,
Hồn anh mãi chạy về phía em thôi.
Em là đau đớn, cũng là cứu rỗi,
Là cánh hoa nở giữa vực sâu mịt mù.
Nếu tình yêu là điều tội lỗi,
Anh nguyện phạm nó, đến nghìn thu.
Nếu ngày nào đó em trở về trong gió,
Cầm lấy tay anh, dù chỉ trong mộng thôi.
Thì xin em biết: từ lúc mất em,
Anh đã không còn là chính mình nữa rồi.
Anh gọi em trong cơn gió hú,
Gọi đến khi hơi thở hóa mờ sương.
Dẫu đời này chẳng được ở bên nhau,
Thì kiếp sau, anh vẫn tìm em giữa đoạn trường.
Em là vĩnh hằng, là miền hoang vu,
Là nỗi ám ảnh đẹp nhất đời anh giữ.
Trong cơn gió hú, linh hồn run rẩy,
Anh thấy em… về với anh.
Style de musique
Big Band, Symphonic Rock, Symphony, String Quartet, Sonata, Light Opera, Anger, Surprise, Romantic, Despair, emotional, soulful, sophisticated, Coloratura Mezzo-Soprano, 80-120 BPM