Paroles
Verse 1]
Con nhớ Ba — người đàn ông năm ấy,
Sống chắt chiu, hiền hậu giữa đời thường.
Đôi mắt nghiêm nhưng trong sâu lặng sóng,
Thương con nhiều… mà chẳng nói bao giờ.
[Pre-Chorus]
Trưa năm xưa, võng đưa trong nắng hạ,
Ba đọc Lục Vân Tiên ru giấc con thơ.
Giọng trầm ấm như gió miền quê nội,
Ru giấc mơ thơm mùi rơm mới vừa gặt mùa.
[Chorus]
Giờ con lớn giữa đời bao gió cuốn,
Chỉ muốn về bên giọng nói ngày xưa.
Bài Nắng Hạ Đi vang lên trong tim nhớ,
Nghe như Ba vẫn mỉm cười ở nơi xa.
[Verse 2]
Nhớ sáng sớm, Ba ngồi bên tờ báo,
Sài Gòn Giải Phóng vương khói cà phê.
Ngoài hiên nhỏ, tiếng rao vang trong gió,
Con chỉ ước… đời mãi như khi xưa.
[Bridge]
Nhớ những lúc con không ngoan, Ba quát,
“Nằm xuống nghe con, cho nhớ năm hèo!”
Giờ con lớn, chỉ mong còn được mắng,
Những bữa ăn đòn – giờ xa mãi tầm tay.
[Verse 3]
Nhớ những chiều Ba chở con đi dạo,
Honda cũ, gió Sài Gòn mơn man.
Hồ Con Rùa, Bến Bạch Đằng, sóng vỗ,
Tiếng cười vang theo bánh xe quay tròn.
[Chorus 2]
Nhớ Tết đến, Ba tỉa cành mai nhỏ,
Bàn tay khô vẫn nâng niu dịu dàng.
Cánh hoa rụng, vàng rơi trong hơi gió,
Như tình Ba – lặng lẽ, chứa ngàn thương.
[Outro – nhẹ, ngân dài]
Giờ con sống giữa đời nhiều bão tố,
Mỗi khi mỏi lòng lại nhớ về Ba…
Bài Nắng Hạ Đi ru trong đêm vắng,
Nghe như Ba — vẫn mỉm cười… nơi xa.
Style de musique
Ballad, Calmness, emotional, soulful, Male Voice