[Part 1 – Mạnh Bà – 72 BPM, Am, ballad cổ phong] Vọng tiếng Vong Hà lạnh cõi sầu Đường xa lữ khách áo phai màu Cát bụi trăm năm lòng vẫn nhớ Si tâm một dạ giữ thề đầu Tuyết phủ chinh y mờ dấu cũ Thiên thanh bóng nguyệt gọi ai sầu Nguyện kiếp lai sinh duyên chẳng dứt Kề vai trọn mộng đến mai sau
Đêm lạnh linh ngân phủ khói sương Sông Mê nước lặng chảy vô thường Tay nâng chén đắng quên trần thế Ta mỉm cười im nuốt lệ vương Bỉ Ngạn đôi bờ hoa thắm máu Tơ đàn đứt nhịp châu rạn thương Ngọc nát vân cuồng kiếm đoạn tuyệt đinh đang khánh vọng giữa miên trường
[Chorus – Mạnh Bà] Luân hồi khép lại chốn trần ai muôn hình vạn bóng kiếp sinh lai lối cũ tà dương thay áo mỏng bỉ ngạn một đời mộng hoa khai Một ánh nhìn trao sầu vạn cổ chưa kịp gọi tên đã biệt lai Khẽ hỏi từng quen nơi quán lạ ký ức không lưu lại một ai
[Part 2 – Nguyệt Lão – 85 BPM, Cm, đàn tranh + beat nhẹ] Tiếng khánh vọng ngân về bến uyên Lông mi chạm khẽ giữa mạn thuyền Hồn cũ thức dậy trong đáy mắt Vạn cổ chưa phai một chữ nguyền Gió ngừng nhân gian trời đứng im Định mệnh nghìn năm bỗng đứt duyên Người ngoảnh nửa bước còn lưu luyến Ký ức trào dâng ngập bến uyên
Linh xé hư vô nát cõi lòng Sóng nhớ trào dâng biển cuộn đông Tên gọi bật ra từ huyết mạch Ấn cũ nghìn xưa vẫn đỏ hồng Gọi mãi cố nhân mây chẳng lặng Thiên cơ khóa chặt mối duyên không Một tay muốn níu người quay lại Một bước hư vô kéo xuống sông
[Chorus] Luân hồi khép lại chốn trần ai muôn hình vạn bóng kiếp sinh lai bỉ ngạn một đời mộng hoa khai chưa kịp gọi tên đã biệt lai
[Part 3 – Diêm Vương – 72 BPM, Am, trầm + trống] Khánh rền cửu môn phủ kín miền Lệnh trời giáng xuống đoạn tơ duyên Mệnh này vốn chẳng dành cho ngươi Cưỡng cầu chỉ chuốc khổ triền miên Ta ngẩng cười vang nghịch ý thiên Linh vỡ hóa đao chém nghiệp tiền Dẫu nát hồn linh ta vẫn bước Về phía người thương chẳng đổi niên
[Outro] Linh cuối tan vào cõi gió trôi Không kẻ gọi tên không kẻ đợi Bến Mê lặng sóng bờ xưa khuất Bỉ Ngạn hoa tàn rụng xuống thôi Ta đứng giữa hư vô mộng cũ Chẳng còn ta nữa giữa dòng trôi Một tiếng đinh đang từ kiếp trước Rồi lặng im khép trọn kiếp thôi