[Verse 1] Lúc nhỏ ba thường đi vắng Cửa nhà mình heo hút gió lùa Mẹ gom mây vào đôi tay gầy Vá từng lỗ dột trên mùa mưa
Ngôi nhà lợp lá như vảy cá Gió thốc lên thấy cả bầu trời Con nằm ôm lưng mẹ thở khẽ Nghe sao trời rơi xuống vành môi
[Chorus] Trở về với mẹ thôi Về nghe tiếng chổi tre xao xác chiều vơi Bầu trời của mẹ trên cánh đồng xa tít Bầu trời của con trên bãi cỏ Trên nước biếc chơi vơi Trở về với mẹ thôi Ôm đôi bàn tay chai sạm nụ cười Lớn bao nhiêu vẫn là đứa trẻ Ngước lên mái lá thấy cả một bầu trời
[Verse 2] Năm tháng trôi con đi rất vội Phố nghiêng vai Túi áo đầy mưa Những ga tàu Ánh đèn Ô cửa Không ai nhớ gấp áo cho vừa
Bỗng một hôm nghe mùi rơm cháy Giữa ngực mình nhói tiếng à ơi Con bỗng thèm bậc thềm đất đỏ Thèm nghe mẹ kể chuyện ngày trời
[Chorus] Trở về với mẹ thôi Về nghe tiếng chổi tre xao xác chiều vơi Bầu trời của mẹ trên cánh đồng xa tít Bầu trời của con trên bãi cỏ Trên nước biếc chơi vơi Trở về với mẹ thôi Ôm đôi bàn tay chai sạm nụ cười Lớn bao nhiêu vẫn là đứa trẻ Ngước lên mái lá thấy cả một bầu trời
[Bridge] Bầu trời của mẹ đầy mồ hôi sớm tối Đầy vụ mùa Đầy bát cơm vơi Bầu trời của con đầy câu hỏi cũ Rằng đi bao xa mới thấy mình lạc trôi (hả mẹ ơi)
[Chorus] Trở về với mẹ thôi Về nghe tiếng nói quen giữa đời tả tơi Bầu trời của mẹ trên cánh đồng lộng gió Bầu trời của con trên bãi cỏ Trên nước biếc chơi vơi Trở về với mẹ thôi Đặt đầu vào gối năm xưa Ngủ vùi Dù mai kia lại vào đời bão tố Chỉ cần nhắm mắt Nhớ mái lá… là thấy trời
Estilo de música
Warm acoustic ballad with male vocals, nylon-string guitar and soft piano arpeggios. Intimate verses stay close and conversational; chorus lifts with airy backing harmonies and a gentle tom build. Subtle strings bloom in the second chorus, then everything falls back to voice and guitar for a quiet, emotional close.