Gác lại bên thềm những chức vị, bằng danh Huân chương một thời, xin cất vào ngăn tủ Ta ngồi đây, giữa căn nhà ấm cúng Những đứa con Hải Phòng, mộc mạc những lời thưa.
Vẫn mặn nồng vị muối gió ngàn xưa Vẫn khí chất của người con Đất Cảng Dẫu mái đầu nay đã màu mây trắng Kỷ niệm ùa về... như sóng vỗ ngoài khơi.
Cuộc gặp hôm nay, ơn huệ của cuộc đời Không chỉ là men, là rượu nồng cay đắng Mà là nhịp cầu, nối đôi bờ tĩnh lặng Sưởi ấm lòng nhau khi bóng ngả về chiều.
Tình đồng nghiệp xưa, nghĩa bạn hữu thân yêu Vượt mọi thời gian, vượt những ngày vất vả Cảm ơn anh em, giữa dòng đời hối hả Vẫn nhớ đường về, gõ cửa ghé thăm nhau.
Hải Phòng trong tim, nghĩa nặng thắm màu Dẫu tóc bạc phơ, lòng vẫn xanh màu trẻ Hát khúc tri ân, xin đời cứ thế Mãi là bạn già... trân quý chẳng hề phai.