[Verse 1] Ngày em đi Anh đứng lặng giữa chiều mưa rơi Thấy em trong vòng tay ai mà tim anh rối bời Không dám gọi tên Không dám níu thêm một lời Chỉ biết quay lưng giấu nước mắt vào trong trời
[Chorus] Anh trách gì đâu Chỉ trách mình thương em quá lâu Để đến khi buông tay nhau Anh vẫn chờ em ở ngay chốn cũ Anh trách gì đâu Chỉ thấy lòng đau như cắt khâu Giá lúc xưa đừng yêu đậm sâu Biết đâu giờ này anh không gục ngã (vì em)
[Verse 2] Ngày em vui Em có nhớ đến người đứng sau lưng Người từng che mưa cho em suốt một quãng đường Giờ anh che đi nỗi buồn bằng ngàn câu nói dửng dưng Mà về đêm nghe tim mình còn đau hơn vết thương
[Chorus] Anh trách gì đâu Chỉ trách mình thương em quá lâu Để đến khi buông tay nhau Anh vẫn chờ em ở ngay chốn cũ Anh trách gì đâu Chỉ trách trời cho duyên quá ngắn ngủi Anh giữ từng câu em nói Như giữ một giấc mơ chẳng thể thành đôi
[Bridge] Nếu có kiếp sau Anh xin được gặp em sớm hơn Để kịp nói câu “đừng đi” Kịp giữ tay em giữa cơn mưa lớn Còn kiếp này thôi Anh đành chấp nhận mình là người đến trước Đứng nhìn em bước qua đời anh Mà miệng cười Tim thì mất hướng
[Chorus] Anh trách gì đâu Chỉ trách mình quen em quá trễ Đến lúc hai ta lệ nhoè Mới hiểu lòng nhau nhưng tay đã lỡ Anh trách gì đâu Chỉ trách ngày mưa hôm ấy dài Đứng giữa dòng người chia hai Anh để em đi Rồi tự trách hoài… anh trách gì đâu
Musikstyle
Emotional Vietnamese ballad with gentle piano and sparse strings, male vocals intimate and close. First verse soft and conversational; chorus swells with wider chords and subtle string pads, then pulls back again. Light acoustic guitar doubles the piano in the hook; warm reverb on vocal for a rainy, cinematic feel.