Em đến như cơn gió kéo trôi cả dải ngân hà lệch khỏi đường bay Kéo theo những đêm dài anh chìm trong xoáy nước cảm xúc chẳng thể đứng vững nơi này Mọi ký ức vỡ nát như thành phố sau mưa — đèn mờ đi nhưng bóng em lại sắc nét đến tàn hoại Anh cố giữ bình yên như giữ khói trong tay, nhưng càng siết lại mọi thứ càng tan biến theo góc trời lay
[Pre-Hook] Những dòng tin cũ nằm im như tro tàn chực chờ một đốm lửa bùng lên đốt sạch tương lai Lý trí kêu anh quên em đi, nhưng trái tim thì lì lợm như chiếc xe thắng gấp giữa cơn mưa trơn trượt không chịu dừng lại Càng cố đứng yên, anh càng trượt sâu vào trong vùng ký ức nhòe nhoẹt chẳng thể thoát khỏi vòng xoay Chỉ cần gõ vào một nhịp nhớ — mọi thứ lại đổ ào như thác nước tìm về con dốc cũ từng có đôi mình nương vai
[Hook] Em là nhát cắt sâu đến mức anh cứ tưởng mình quen đau rồi nhưng hóa ra chỉ mới bắt đầu cảm nhận cái run rẩy nơi tim này Mỗi lần nhớ lại, nỗi buồn mở thêm một cánh cửa khác, đẩy anh vào căn phòng toàn hình bóng em treo lơ lửng như những tấm rèm bay Buông em ra thì bầu trời mất màu, còn giữ em lại là ôm cả cơn bão — anh biết vậy nhưng vẫn lao vào như kẻ điên chẳng ngại Vì bình yên nào cũng nhạt, còn em là hỗn loạn đẹp đẽ khiến anh nguyện chọn sai để được nhớ hoài
[Bridge] Ngày mai nếu vô tình chạm mắt, em cứ xem như chưa từng có cơn mưa nào rơi vì nhau trên vai Anh sẽ giả vờ mạnh mẽ — như bầu trời giấu bão sau tầng mây mỏng, dù bên trong mọi thứ đang sụp đổ như tòa nhà cũ chỉ cần một vết nứt chạm vào là gãy Nhưng chỉ cần em nhìn thêm một giây thôi, mọi phòng tuyến anh dựng lên sẽ rơi rụng như lá mục cuối mùa chẳng còn điểm tựa nào còn lại Vì tình mình đã vỡ từ lâu — mà anh vẫn cứ nhặt từng mảnh thủy tinh, để chúng cứa vào tay… chỉ để giữ lại một chút em ở lại