Ta nhốt trái tim dại khờ Để không mơ đi lang thang Ta nhốt trái ngang bẽ bàng Tận sâu tâm tư hoang mang Vùi tận vách bể dâu Vùi tận đáy lòng sâu Ân tình thoi thóp thở Vùi chôn những đớn đau Ờ... hơ... ờ hơ hớ..... Cô đơn, cô đơn tận cùng Đêm đêm ai ru mặn nồng Riêng ta bơ vơ một mình Níu vào những lặng thinh Ru ta ru ta một mình Chơi vơi chơi vơi đời mình Ai thương xót kiếp tội tình Mầu buồn nhuộm những bình minh Đêm...Người đàn buốt giá Đêm...Người đàn bà hóa đá Gửi vào đâu niềm thương? Gửi vào đâu tình yêu? Gửi vào đâu? Vào đâu? Nồng nàn....!