Chiều Cái Bè Tiền Giang, thương ai buông mái chèo nhặt khoan Hòa tiếng cười rộn vang, xuồng em chèo qua Chợ Nổi Tiếng hò ai thấp thoáng ngoài xa, chao nghiêng về phía rặng bần Người đi qua thị trấn, như hò hẹn tao nhân
Chiều Cái Bè Tiền Giang, thương sao sông nước dìu dặt trôi Chiều tháng Mười người ơi, về thăm vàng son một thuở Bóng người xưa thấp thoáng dòng sông, lung linh làng cổ bồi hồi Người đi qua thương nhớ, chiều Cái Bè Tiền Giang
Ơi Cái Bè lừng vang, vẫn còn đây cánh đồng xưa Ả Rặc Chiều xóm làng bình yên, diều bay khói tỏa trên đồng Đường ta về hôm nay, nghe trong gió niềm vui Mỹ Lợi Ngày từng ngày đổi thay càng thêm mến yêu quê mình
Chiều Cái Bè Tiền Giang, nghe sông nước bồi hồi trôi Hòa chuyến đò ngược xuôi, theo em về thăm Cái Cối Đến Bằng Lăng, Ngã sáu, Thiện Trung, bâng khuâng hình bóng thuở nào Người ơi sao thương quá, chiều Cái Bè Tiền Giang