كلمات
ĐK (CHORUS):
Như trái đất, nợ mặt trời ánh sáng,
Như cơn mưa chiều, nợ đám mây đen,
Như chú ong kia, nợ đài hoa mật ngọt,
Lại một mùa xuân ta đã nợ em!
TK 1 (VERSION 1):
Nợ mang về cành hoa, để “mặt trời em” thêm rỡ rạng,
Nợ mảnh đất tâm hồn, đủ rộng mà đón những cơn mưa,
Nợ những giai điệu ngọt ngào, để đài hoa không tiếc nuối,
Giờ mùa xuân đã qua, biết lấy chi mà trả cho vừa?
ĐK (CHORUS):
Như trái đất, nợ mặt trời ánh sáng,
Như cơn mưa chiều, nợ đám mây đen,
Như chú ong kia, nợ đài hoa mật ngọt,
Lại một mùa xuân ta đã nợ em!
TK 2 (VERSION 2):
Giờ ta mới biết,
không có “mặt trời em”, “trái đất ta”, sẽ ngừng quay miên viễn,
Không có mây mang mưa, mảnh đời ta, thành cằn cỗi hoang vu.
Không có những đài hoa, mấy chú ong, tìm đâu ra mật ngọt,
Ta không là mùa xuân, nên em còn, đợi mãi đến thiên thu.
ĐK (CHORUS):
Như trái đất, nợ mặt trời ánh sáng,
Như cơn mưa chiều, nợ đám mây đen,
Như chú ong kia, nợ đài hoa mật ngọt,
Lại một mùa xuân ta đã nợ em!
TK 3 (VERSION 3):
Ta nợ em, mùa xuân mang nụ cười nắng ấm,
Ta nợ em, mùa xuân mảnh tâm hồn xanh ngát bao dung.
Ta nợ em, mùa xuân lời ân cần, nghĩa yêu thương, son sắt,
Ta nợ em mùa xuân niềm vui, hạnh phúc đến muôn trùng.
ĐK (CHORUS):
Như trái đất, nợ mặt trời ánh sáng,
Như cơn mưa chiều, nợ đám mây đen,
Như chú ong kia, nợ đài hoa mật ngọt,
Lại một mùa xuân ta đã nợ em!
TK 4 (VERSION 3):
Nên mặc ai đó,
Không đón đợi “mùa xuân, với nắng vàng, hoa tươi, gió nhẹ…”,
Mà chỉ thích “bốn mùa, với bạc vàng, châu ngọc, giàu sang…”.
Thì riêng ta,
Chỉ mang về cho em, mùa xuân thôi, em nhé,
Mùa xuân tình yêu,
Xuân miên viễn, của sắt son, chung thủy, đá vàng!
ĐK (CHORUS):
Như trái đất, nợ mặt trời ánh sáng,
Như cơn mưa chiều, nợ đám mây đen,
Như chú ong kia, nợ đài hoa mật ngọt,
Lại một mùa xuân ta đã nợ em!
CODA:
Nên cho dẫu xuân qua, và ta không còn trẻ,
Dẫu cuộc đời, đầy khắc nghiệt, trái ngang...
Ta cứ vẫn mang về cho em mùa xuân, mùa xuân thôi, em nhé,
Mùa xuân tình yêu,
Xuân miên viễn, của sắt son, chung thủy, đá vàng!
Xuân miên viễn, của sắt son, chung thủy, đá vàng!