Từ tre làng theo dòng sông cũ Một dây rung giữa phố đèn hoa Không cần trống chiêng vang dội Vẫn nghe hồn nước giữa Sài Gòn ta Bàn tay gảy qua bao mùa gió Cần đàn cong giữa mái hiên xưa Tiếng ngân len qua hẻm nhỏ Mà còn nguyên lửa của ngày chưa xa
Một dây thôi Mà đi cùng năm tháng Một tiếng rung Theo bước người mở đường
Đàn bầu ơi, giữa Sài Gòn Ngân lên cùng nhịp thành phố Một dây mà hóa non sông Giữ hồn dân tộc giữa dòng người đông Đàn bầu ơi, giữa phương Nam Mang hồn xưa vào phố mới Dù cao ốc mọc lên cao Tiếng này còn – thành phố còn
Qua chiến tranh, qua đạn lửa Tiếng đàn theo bước người đi Từ bến Nhà Rồng ra biển lớn Mang giấc mơ nước Việt ra đi Qua những năm còn gian khó Tiếng đàn ru giữa đêm sâu Giữa chợ đời đầy sóng gió Vẫn nghe quê nhà ở trong nhau
Không cần nhiều Chỉ một dây làm nhớ Không cần cao Vẫn chạm tới tim người
Đàn bầu ơi, giữa Sài Gòn Không lẫn vào đâu giữa thế giới Một dây mà hóa trăm giọng Kể chuyện cha ông, chuyện giống nòi Đàn bầu ơi, giữa hôm nay Xin đừng quên hồn đất nước Từ bến sông đến phố đông Tiếng này còn – hồn Việt còn
Người đi xa nghe đàn vọng gió Biết nơi này vẫn đợi chờ Một dây căng như xương sống Giữ phương Nam đứng đến bây giờ
Nếu một ngày con hỏi cha Sài Gòn là gì giữa nhân gian Xin hãy cho con nghe tiếng ấy Một dây rung – cả giang san
Đàn bầu ơi, giữa Sài Gòn Ngân lên cùng thời đại mới Giữ hồn xưa, mở ngày mai Một dây thôi – mà vững muôn đời
Một dây rung… Giữa thành phố không ngủ Là đất nước lên tiếng Là Việt Nam Giữa Sài Gòn