như người thương của tôi thương cỏ quê mọc trên đất vườn lam lũ qua bao tháng năm một màu áo dịu dàng không hoàng hậu như lan không các đài như cúc lặng thầm em một nét cỏ quê trong cổ tích bờ bãi riêng tôi có một màu của cỏ xanh giấc ngủ đầu nôi xanh đến tận bây giờ cỏ dạt dào ngày tôi đi cỏ khóc cỏ trải thảm lao xao hôm cỏ đón tôi về hoàng hôn pha chiều màu chanh trà châm nắng rót cho tôi hay cho cỏ hôm nay mấy khi được cùng chiếc chuồn kim khâu tâm tư lên từng mảnh gió lòng tôi như bến Long Bình xanh quá cỏ quê ơi.